[Thập nhị yêu tinh hệ liệt][chương 1]

THẬP NHỊ YÊU TINH HỆ LIỆT

ĐỆ NHẤT CHƯƠNG

Tác giả:  Lê Hoa Yên Vũ

Người dịch : Khánh Nhã

Đêm khuya con đường ngã tư bỗng trở nên tĩnh mịch lạ lùng,khác hẳn với cảnh tượng huyên náo ban ngày, có vẻ hết sức im ắng, lạnh lẽo.

Mây đen thổi tới, che mất ánh trăng sáng, khiến khung cảnh càng trở nên huyền bí hơn , đây thực sự là thời cơ tốt a !

Đứng nép vào một góc sáng, Bạch Thự hai mắt sáng lên, nhìn chằm chằm vào góc phố đối diện mà nước miếng giàn giụa.Ông Trời biết,một ngàn năm nay hắn đã không được thưởng thức một hạt gạo trắng bóng nào.Hôm nay nhân trời tối liền nhảy xuống, không ngờ lại đáp trúng một gian phố vắng, quả thật ông trời đã cố tình đưa cho hắn lễ vật tốt nha.

Nói rồi Bạch Thự liền đắc ý dùng yêu tinh tu luyện chui qua một cái lỗ trống.

Kỳ thật hắn không muốn dùng cách thâu tự (*) này chút nào, tốt xấu gì hắn cũng là nhất chích yêu tinh, như thế nào lại có thể dùng cái cách  làm hư hao nghiêm trọng hình tượng của hắn được?.Chính là…Tuy nói hắn đã tu luyện được hai trăm năm thời điểm, cũng đã tiến nhập vào Tích Cốc kỳ, căn bản không cần ăn thứ gì, hiện giờ cũng chỉ bởi vì hắn ham ăn lại quấy phá nên mới làm thế này.Nhưng….Trừ bỏ Thâu Tự , tựa hồ cũng không còn cách nào khác.

Nhìn sang hai bên, khi đã xác định được xung quanh không có mèo ( a…sao lại là mèo hả anh…), Bạch Thự nhanh chóng vọt lên bờ tường cao trước mặt , ngồi xổm xuống.Phát huy mọi bản năng trong người, trong lòng oán giận: “ Mẹ nó, khởi động như thế nào mà vẫn cảm thấy không được tự nhiên a.Căn bản hai chân trước của mình không dùng được tốt.Mẹ nó, ta lấy ta lấy ta lấy lấy lấy….(*mồ hôi*).

Đào hồi lâu ,Bạch Thự mệt nhoài, toàn thân đổ mồ hôi đầm đìa, khả trước mắt tường vẫn chưa hề sứt mẻ, chỉ có bên cạnh là một đống đất, nhưng cũng chính minh được Bạch Thự vừa rồi quả thật rất có công đào bới đó a~.

“ Tường thì cao thế này, mẹ nó, làm rắn chắc như vậy để làm cái quái gì thế?”. Bạch Thự một bên hùng hùng hổ hổ, một bên vãn khởi tay áo.

Chỉ cần tưởng tượng đến đằng sau bờ tường kia là một đống gạo trắng bóng,hắn liền nhịn không cho chính mình chảy nước miếng (_ _ !!).Giờ phút này thì dù có sói lang hổ báo đứng chắn thì hắn cũng sẽ xung phong liều chết , huống chi là cái bức tường nhỏ nhoi này?Hừ!

“ Kia….Ta có thể hỏi ngươi một chút được không? Ngươi đang làm gì thế?”.Phía sau bỗng vang lên một mảnh cười thanh âm trầm thấp, tiếng nói thuần hậu liền mang cho hắn cảm giác giống như ngàn năm trước hắn đã sống ở trong hoàng cung kia đàn hát uống rượu, làm cho con người ta thẳng say mường tượng.Nhưng hiện giờ Tiểu Bạch Thự cũng không có rảnh mà để ý tới cái chuỗi thanh âm dễ nghe kia, việc cấp bách với hắn bây giờ là được ăn gạo!!

“ Ngươi không nhận ra ta đang đào thành động sao?”Bạch Thự cũng không quay đầu lại, thản nhiên đáp, mải miết đào.

“ Đào thành động??” Phía sau âm thanh tựa hồ hơi sửng sốt. “ Ta hỏi một chút, ngươi đào thành động để làm gì sao?”.

Kỳ quái, không nhớ rõ mình có phân phó ai ở trong này đào thành động không, Phùng Dạ Bạch  bực nghĩ, huống chi giờ đã là nửa đêm,vất vả cần cù như Phùng Dạ Bạch cũng đã nghĩ đây là giờ để tạm nghỉ ngơi, hắn không biết vị trước mặt hội so với hắn còn chịu khó hơn…

Nhưng…Đối với một người mà nói, dùng cách này ( ý là Thâu Tự) có phải hay không….hơi ngu xuẩn một chút a?.

“ Đào thành động để làm gì ?? Nguơi ngu ngốc a!!Đương nhiên là để đột nhập vào chứ sao!”.Bạch Thự giận dữ.

Nhưng trong lúc nhất thời, hắn quên chính mình giờ là con người, nghe cũng là ngôn ngữ nhân loại, vậy mà còn tưởng phía sau mình chính là đồng loại ( ý em í là con chuột), nhịn không được ân cần dạy bảo:

“ Mau, lại đây hỗ trợ ta!Ta phải dạy ngươi mới được.Thật là, ngươi vô dụng như vậy mà không đói chết cũng quả thật kì quái!Mau mau, lại đây hỗ trợ, cái tường này rất rắn chắc, hai móng vuốt sắc của ta còn chưa đào được…”

Hắn vừa nói vừa quay đầu lại, chuẩn bị xem “ đồng loại” đằng sau phản ứng thế nào.

Quay đầu lại, trước mắt Bạch Thự không có con chuột nào,chỉ có một đạo bóng trắng , cả ánh trăng phủ xuống người , hắn nhất thời cả kinh trong lòng “ a…” , một thanh âm vang lên.Xong rồi xong rồi, mẹ nó, như thế nào hắn lại quên mất chính mình hiện tại đang là người đâu.Bị nắm tới rồi, chỉ còn cách chạy nhanh tẩu thoát thôi.

Dựa vào sở trường đặc biệt của chuột là thông minh kính nhân ( a…Mình sinh năm con chuột XD), Bạch Thự lập tức ngẩng đầu, lộ ra một nụ cười RẤT TƯƠI: “ Vị này…Không…Huynh đài, cái kia…..Tối nay nguyệt sắc phong thanh (*), chính thích hợp lấy góc tường làm niềm vui, huynh đài hay không có muốn gia nhập?Nhưng…Chính là…Cái kia….Chính là nhà ta đang có chuyện, xin cho ta cáo lui trước…”.Hoàn hảo hoàn hảo, một ngàn năm tu luyện hắn vẫn là một con chuột có bản tích rất láu cá.

“ Vừa rồi nếu ta không nghe nhầm, ngươi đâu có nói muốn lấy góc tường làm niềm vui, ngươi nói là vì mục đích gì nhỉ? Ân, hình như là nói muốn đột nhập, còn nói muốn ta hỗ trợ?” Nam tử dù bận vẫn ung dung phe phẩy cây quạt.Nam tử này có bộ dáng diêu phiến, tại đây ban đêm lại có vẻ phá lệ dư thừa.

“ Đại ca….Ngươi….tha ta đi…Ta cũng vậy…Ta cũng vậy, đói muốn ngất đi….Ta ở trên còn có cao đường lão mẫu đã tám mươi tuổi, dưới còn có thê nhi già trẻ,các nàng….đều chờ ta lấy được thức ăn trở về….” ( anh…sao lại van xin nghe chuối như thế??).Nhất chiêu không được,Bạch Thự hai mắt xoay động, lập tức nhớ tới ngày xưa ở trên núi có xem Truyền Kì tiểu thuyết , một khi bị bắt là phải dùng cách van xin tha ngữ, vội vàng rập đầu van lạy, một bên còn lau khóe mắt.

Phùng Dạ Bạch nghe vậy lại haha cười: “ Kính nhờ, dùng nước miếng mạt khóe mắt chiêu này ta dùng từ hồi ba tuổi gạt mẹ cho ta mua đường ăn.Còn tám mươi tuổi cao đường lão mẫu ư? Ngươi chỉ mới vài tuổi, nhiều nhất không vượt qua mười tám.Chẳng lẽ mẹ ngươi sinh ngươi lúc sáu mươi tuổi? Tiểu huynh đệ, nói dối là không tốt đâu”.

Phùng Dạ Bạch nhìn bộ dáng Bạch Thự lắc đầu cười ha ha, chỉ cảm thấy tiểu mỹ nhân trước mắt vô cùng thú vị, làm cho hắn nhiều ngày thân xác mệt mỏi vậy mà giờ tinh thần thoải mái lên rất nhiều.

Bạch Thự nhìn điệu cười của Phùng Dạ Bạch mà tức giận đến nỗi huyết khí trong lồng ngực bỗng dâng lên,thốt ra mà nói: “ Mắt ngươi chỗ nào mà dám nói ta chỉ có dưới mười tám ? Ngươi có tin ta sớm mãn thiên tuế (*) không?”

“ Sớm mãn thiên tuế?Tiểu huynh đệ, chẳng lẽ ý ngươi muốn nói ngươi chính là yêu tinh?”.Phùng Dạ Bạch hì hì cười “ Cho dù ngươi có nói ngươi là yêu tinh ta cũng không tin.”.

Câu “ Ý ngươi muốn nói ngươi chính là yêu tinh ư?” nhắc nhở Bạch Thự, hắn thầm nghĩ mình thật ngu ngốc khi suýt nữa để lộ thân phận thật.Cũng may mắn là người kia tự cao thông minh, căn bản không tin.Nếu không chẳng phải là : Xuất sư chưa tiệp thân chết trước,dài sử thử tinh lệ mãn khâm sao?(*).

Tròng mắt vừa chuyển, Bạch Thự lập tức thay đổi bộ dáng:

“ ai, đại ca, quả nhiên cái gì cũng không thể gạt được ngươi a, ngươi vì cái gì mà lại thông minh như vậy a?”.Bạch Thự thở dài, trên mặt lộ ra bất đắc dĩ rồi lại sùng bái thần sắc, nghe nói nhân loại thích nghe lời hay, hy vọng tên này cũng không ngoại lệ a.

Sự thật chứng minh, đại đa số người đều có thói hư tật xấu, càng là người thông minh càng thích lời hay a.Nhưng bất đồng chính là : có người biết nói cái gì nên còn nói sự thật, nói cái gì nên cười mà qua; có người lại không biết nói cho nên thường nói những lời phật lòng lại không biết hối cải.

Mà Phùng Dạ Bạch hiển nhiên lại không thuộc loại người sau. Chẳng qua là đang đối mặt với một nam hài tử xinh đẹp đáng yêu , trong lòng không tránh khỏi có chút  không kìm được (*).Tuy rằng không thể lập tức thú tính bổ nhào vào người ta.Nhưng hứng thú vừa lên đến, hắn  sớm định tối nay sẽ đến xuân danh lâu, tự nhiên gặp người này, “ Tính thú” đó lại nổi lên, quên sạch sẽ.

“ Quên đi, ngươi theo ta lại đây”.Hắn lôi kéo Tiểu Bạch Thự  đi vào thước điếm trước Đại Môn.Nhìn hắn không rõ ánh mắt, nghi hoặc nói: “ Ngươi không phải là muốn vào đây sao? Chúng ta chỉ cần phá vỡ khóa là có thể vào.Hả ha, chưa thấy ai như ngươi , định coi chính mình là con chuột sao?”.

Bạch Thự thầm nghĩ :Ta chính là con chuột.Miệng lại phát ra tiếng tru thê thảm nói: “ Đại Ca, ta biết ta sai rồi, ta thề cũng không dám…trộm thức ăn nữa, ngươi tha ta đi…ô ô ô ô….”.

Không đợi nói nốt, Phùng Dạ Bạch che miệng Bạch Thự lại, oán hận nói: “

Lấy thức ăn thôi mà ngươi cũng muốn chiêu cáo thiên hạ,chẳng lẽ ngươi là người lại sợ bị đem ra đường làm chuột rồi đánh đập sao?”.Nói xong thừa dịp Tiểu Bạch Thự gật đầu không rảnh chú ý động tác nhỏ trong tay hắn,một tay Phùng Dạ Bạch lặng lẽ lấy ra chiếc chìa khóa mở ra,lại đem chìa khóa cất giấu lại, đắc ý nói: “ Tốt lắm, chúng ta đi vào, cho ngươi lấy đủ luôn”.

(*) Thâu Tự: Cái này là một chiêu thức của Bạch Thự , có lẽ là đào.Nhã ta cũng không hiểu lắm a.

(*) Nguyệt sắc phong thanh : Trăng thanh gió mát.

(*)Sớm mãn thiên tuế: Ân….trẻ mãi không già, không bao giờ chết a.

(*) Cái này ý muốn nói : Chưa xong sự nghiệp đời đã hết, nếu dịch ra chắc chắn không hay nên mình để lại vậy.

(*) là gì các bạn đọc sau sẽ rõ.(_  _ ~).

Aaa…Anh Phùng Bạch của em….em không ngờ anh lại làm thế…*chấm chấm nước mắt*.

Đọc chương 1 này mình mong không bạn nào nói gì về việc mình biến câu khá nhiều.Các bạn biết đấy, đây là trans chứ không phải là qt nên mình chú trọng nội dung, biến câu là để các bạn dễ hiểu thôi.

Hiện tại Nhã đang bị phụ mẫu cấm online nên chỉ online được vụng trộm, thời gian online ít nên mong các bạn thông cảm.Nhưng Nhã sẽ trở lại với chương 2, sớm thôi.*lau nước mắt*.

Và lại hiện tại có một bạn bảo Nhã đang câu post, ừ thì Nhã không thế nữa.*vẽ tay* .XD

Thân, Ngày lành.

    • yenyen
    • Tháng Ba 19th, 2010

    Ôi đợi mãi mới có chương 1, thèm quá … con chuột vui quá, khờ nữa… mình cũng tuổi con Chuột nè … hihihi

    • Xin lỗi bạn, Nhã bảo thứ 5 post mà thứ năm vướng thi vô định nên đành ở trường bó chân…:(

      Bạn cũng tuổi chuột á?? Hơn hay kém mình một giáp à?? Khéo bằng tuổi…:D

      Thân…*ôm ôm*

  1. tên con chuột là Bạch Khoai cưng ạ. Vì chữ Khoai đồng âm với chữ Thử😀 . Đoạn cuối em xem sẽ thấy Phùng Mộ Bạch kêu sao ko nhận ra Khoai đồng âm (hay cùng chữ viết, ko nhớ rõ lắm) với chữ Thử.

    • Túc Tỉ tỉ!!!! Lần này thì em chịu thật nhé…:((…Lần đầu tiên đọc bản Trung em đã đọc Tên của anh công là PHÙNG TIÊU BẠCH, em đã đinh ninh thế và viết vậy.Nhưng được sự góp ý của 1 bạn ( quên tên) em đã sửa lại là Phùng Dạ Bạch…Giờ là Phùng Mộ Bạch hả chị??

      Ban đầu em thấy anh công có vẻ lạnh lùng tưởng thế nào ai ngờ đê tiện vậy…:))

  2. hahaha chuột ngố =)) nhưng mà dễ thương quá cơ, hic hic. Cũng may là tình yêu của nó hảo hảo chiều chuộng lão tí này :”>
    Ôi bị cấm online là đồng nghĩa với việc post bài chậm đó Nhã à T___T thôi tớ cầu nguyện cho ba cậu sớm bãi lệnh nhé :>
    thx for translating :*

    • Ừm…mình làm mất điện thoại nên đồng nghĩa với việc bị cấm online luôn….Ban đầu còn được online tối thứ 7 còn bây giờ thì….

      Nhưng mà mình sẽ vẫn lên lén, cố gắng thôi, ban đầu định từ giã bộ Danmei mới dịch được văn án này nhưng khi đọc chương 1 thì ….thèm quá bất giác lại dịch…:))

      Thân.

  3. Chị nhầm. Là Phùng Dạ Bạch.

    Sửa lại đi em, là Bạch Khoai chứ ko phải Bạch Thự đâu.

    • Sao vậy?? Em nghĩ tên là Bạch Thự cũng được mà? Bản nào cũng ghi vậy mà, kể cả bản trung em xem cũng là Bạch Thự.Mà bây giờ em chuyển sang dịch bản trung thôi, qt khó quá….:((

  4. Góp ý với Nhã một chút nha
    Thâu tự hình như có nghĩa là ăn trộm.
    (*)Sớm mãn thiên tuế: Đã hơn trăm tuổi
    Xuất sư chưa tiệp thân chết trước,dài sử thử tinh lệ mãn khâm: câu này chính xác hình như là
    “Xuất sư vị tiệp thân tiên tử, trường sử thử tinh lệ mãn khâm”

    Ta nghĩ Nhã nên dịch kỹ hơn một chút, vì văn bản còn nhiều lỗi về văn phong.Ngoài mấy cái ta liệt kê phía trên, văn án cũng còn khá nhiều lỗi tương tự như vậy, chủ yếu là lỗi về việc dịch hán việt.Ta không có ý chê bai đâu, chỉ là nếu làm kĩ hơn chút nữa thì sẽ hay hơn rất nhiều.

    Chúc Nhã dịch càng ngày càng tốt nha.

    • Chị…??O-O…Phi Yên Hà!!! Ôi, hâm mộ chị từ lâu…*ôm ôm*

      Thâu tự theo (trí óc ngu dốt) của em hiểu là đột nhập, nhưng cũng có lẽ là ăn trộm thật.Cảm ơn chị.

  5. ( nước miếng chảy ròng ròng khi đi vào ) … úi … ( lau lau ngay ) … mừng quá , thế ra theo thứ tự àh , chuột rồi tới trâu chắc a … mà bạn Thự này thiệt tình , ai lại đi đào tường nhà người ta thế a …

    • Cảm ơn bạn đã ủng hộ , mình vui lắm…:))

      Hôm nay mình sẽ post chap 2, vì đã để mọi người chờ quá lâu, mong các bạn tiếp túc ủng hộ.^A^..:))

      Mình cũng không biết có phải theo thứ tự ko nhưng chắc là như vậy thật.^^, mình đọc đến đâu dịch đến đấy mà.

  6. bạn chuột thật đáng yêu =))
    bạn công thật là đê tiện =))
    bạn Thự đào tường nhà người ta mà còn hiện hình người mới đâu
    bé tưởng tay người với tay chuột giống nhau chắc =))

  7. “Các bạn biết đấy, đây là trans chứ không phải là qt nên mình chú trọng nội dung, biến câu là để các bạn dễ hiểu thôi.” Aaaaa, một câu nói làm mình ngộ đạo, thảo nào cứ thấy bản dịch của mình nó cứng nhắc ah….*ôm ôm* cảm ơn Nhã nhìu nha😀

    • Daniel
    • Tháng Tám 14th, 2010

    Tội nghiệp em chuột, đào đâu hok đào, đào ngay nhà kon chuột cầm tinh con bebe này!
    Haizzzz~~~~ đời em coi như xong…

  8. mới đọc bộ con dê. h dc gặp con chuột. thích a

  9. khục khục…
    coi xg ko nhịn được cười…cơi mà sao có nhiều tên vậy??
    bỏ qua, bỏ qua, mình chỉ mới xem đến bộ này là bộ thứ 3 của thập nhị yêu tinh thui
    mà thấy hết 3 em làm thụ rùi, em sửu, em gà, giờ là em thử, thiệt pó tay…sao ko có ai làm công nhể?

  1. Tháng Mười Một 23rd, 2010

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: